[Shortfic] [ChanBaek] Chap 1 – Cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ chỉ cười như một “thằng ngốc”.

917b5fc29d8bac42945b5be96ca61f06

Title: Cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ chỉ cười như một “thằng ngốc”.

Author: Nguyệt Cầm aka Lâm Tử Hiền

Rating: K

Pairings: ChanBaek(EXO)

Disclaimer: Nhân vật trong truyện hoàn toàn không thuộc về tôi.

Category: Angst

Summary:

“Nụ cười ngốc ngếch, anh gửi trả cho em.

Nụ cười đau thương, anh nhận thay nước mắt.”

——————–Chapter 1——————–

“ChanYeol a!”

Baekhyun đứng nơi khuôn cửa sổ của chung cư cao vút mà nhảy dựng lên, ngón tay xinh đẹp chỉ ra ngoài cửa sổ, miệng thì kêu to tên ChanYeol.

“Anh đây.”

“Anh thấy cái nhà kia không, là màu tím đó. Em thích tím lắm, lúc chúng ta đi trăng mật xong anh phải về sơn lại nhà cho em.”

Baekhyun mơ màng chống tay lên cửa sổ, khuôn miệng mỉm cười chỉ trỏ rồi kéo kéo gấu áo ChanYeol

“Ừ thì về đến nhà anh sẽ sơn cho em.”

ChanYeol cười, kéo tay Baekhyun rồi một phát ôm trọn cậu vào lòng, đung đưa người rồi bàn tay ôn nhu xoa xoa mái tóc nâu kia thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng, thật nâng niu.

Baekhyun tựa theo thói quen mà vùi mặt vào lòng ngực ChanYeol, khịt mũi hít hà hương táo tươi trên người ChanYeol mà hưởng thụ. Cảm giác khi dựa vào người ChanYeol luôn khiến cậu thỏa mãn, luôn làm cậu thấy an toàn.

ChanYeol cũng thế, luôn là một thân ảnh to lớn che chắn và mang lại cho Baekhyun cảm giác đó. Anh cảm thấy cậu quá nhỏ bé, nhỏ bé đến mức anh muốn ôm thật chặt, muốn bảo vệ bằng mọi giá. Xem cậu giống như một con mèo nhỏ nũng nịu cần yêu thương.

“Em thật cảm thấy hạnh phúc a!”

“Ừ, anh cũng thế.”

ChanYeol hôn lên cái trán nhẵn nhẵn mồ hôi vì nóng nực của Baekhyun, anh cười với cậu. Nụ cười ngốc nghếch từng làm cậu xao xuyến, nụ cười tuy tươi nhưng xen kẽ một cái gì đó khiến người ta đau lòng, khiến người ta muốn thật yêu thương mà không nỡ vứt bỏ.

…..

Màn đêm cũng ngã, ánh sáng mặt trời hoàn toàn biến mất để thế chỗ cho những ánh đèn đêm ở thành phố tình yêu Paris mơ mộng. Ừ thì do ChanYeol là con gia đình rất có tiền đồ, một tuần trăng tại đây cũng không có gì lạ.

Hai người vẫn tiếp tục màn tâm tình của một đôi vợ chồng mới cưới, ChanYeol và Baekhyun ngồi ở ngoài ban công chung cư cùng cái bàn trà be bé, ChanYeol ôm người kia vào lòng, Baekhyun thì tựa đầu lên vai anh, cả hai cùng tận hưởng cảm giác yêu thương đầy hoa đỏ. Bốn con mắt ngắm nhìn cả thành phố Paris lập lòe ánh đèn đêm mà tựa như một bức họa bì vẽ đầy đom đóm. Khóe miệng cả hai cong lên đầy hạnh phúc, cảm giác mà người ngoài nhìn vào cũng thấy ghen tị.

“Chồng à, anh nói thật em nghe xem lúc chưa biết em anh đã có bạn gái chưa?”

Baekhyun di di ngón tay trên khắp cơ ngực ChanYeol mà khiêu khích.

“Nếu anh nói thật em sẽ hứa là không giận anh?”

ChanYeol cười, dùng tay mình bắt chặt bàn tay vẫn còn một ngón chỉ ra của Baekhyun, sau đó lại buông ra cho cậu tiếp tục việc khiêu khích.

“Ừ, dù sao bây giờ anh cũng đã là của em. Cho dù không biết có phải mãi mãi hay không nhưng anh cũng là của em rồi.”

ChanYeol lại cười thật ngốc, ngốc lắm ngốc nhìn vào đôi mắt bé nhỏ đang nheo nheo bất mãn của Baekhyun.

“Ngốc, anh chưa yêu ai ngoài em cả.”

“Nói dối!”

Baekhyun đấm một cái vào ngực ChanYeol rồi ập mặt vào đó, dụi dụi như con mèo con sắp buồn ngủ.

“Baekhyun, đêm nay là đêm đầu tiên, đừng nói với anh là em sẽ ngủ trước anh nhé.”

Baekhyun nghe xong thì ngáp một cái rõ dài.

“Em thực là rất buồn ngủ.”

ChanYeol không nói gì mà bế xốc Baekhyun lên, đặt cậu lên giường thật nhẹ nhàng, sau đó trải dài những nụ hôn ướt át lên thân ảnh bé nhỏ kia.

Đêm đầu tiên của tuần trăng luôn là một đêm đầy hoang ái, một đêm mà các cặp vợ chồng quấn quít lấy nhau không muốn rời, là một đêm đầy lục vị dục tình và những tiếng rên rỉ mời gọi.

…..

Baekhyun theo thói quen là luôn dậy sớm, bản năng một người vợ trỗi dậy, cậu nhấc hạ thể đau đớn cố gắng sửa soạn thay đồ rồi xuống bếp làm vài món ngon, chuẩn bị cho ngày dã ngoại thứ hai của hai người.

Đồng hồ chỉ mới điểm tám giờ sáng mà những tiếng vỡ oan oan của chảo đĩa đã làm ChanYeol thức giấc, anh nhìn qua không thấy Baekhyun, khẽ cười một cái không rửa mặt mà đi thẳng xuống nhà bếp. Cái đầu tiên anh thấy là Byun Baekhyun đang quýnh quáng nhặt lại cái nồi kim chi.

“Em làm gì vậy? Kim chi đổ đầy sàn rồi.”

ChanYeol vừa lại gần vừa cười, nhìn thấy ngón tay Baekhyun đang ướm máu mà thấy nhói lòng.

“Em tính làm vài món lát nữa chúng ta đi chơi…”

“Ngốc, bị thương rồi. Sao không kêu anh dậy chứ.”

ChanYeol kéo Baekhyun ngồi vào bàn, lấy hộp bông băng bó lại cho cậu rồi vuốt tóc cậu ôn nhu, Baekhyun chu chu đôi môi nhỏ ra thỏ thẽ vài tiếng.

“Em là vợ mà, đến nấu nướng còn không biết. Vô dụng như vậy em sợ anh sẽ chán em.”

“Vì sao chứ? Anh chẳng có lí do gì để chán ngán một người vợ tuyệt vời như em.”

“Sau này anh sẽ đi làm, mà đi làm về sẽ mệt, nếu còn để anh nấu ăn cho em thì…”

ChanYeol dùng tay che miệng Baekhyun, anh chỉ mỉm cười rồi lên phòng rửa mặt, Baekhyun ngồi đó nhìn theo dáng lưng ChanYeol cũng thấy hạnh phúc vô bờ.

ChanYeol thì đứng nấu, Baekhyun thì sát ngay bên cạnh bấu bấu vò vò hai gấu áo ChanYeol. Lâu lâu lại, “Để em làm cho.” rồi thì ChanYeol lại cười ngốc đáp, “Em hậu đậu lắm, khéo lại bể đồ.” thế là Baekhyun cứ đứng đó xịu mặt mà nhìn.

Người ta nhìn vào có thể thấy ChanYeol đảm đan còn Baekhyun hậu đậu. ChanYeol cao ráo khiến Baekhyun đứng gần trong nhỏ bé đi, điều này khiến người ta cảm thấy họ rất hạnh phúc, khiến người ta nhìn vô là đã ngọt còn hơn ăn kẹo rồi.

Cả hai chuẩn bị xong mọi thứ liền đến khu vườn Luxembourg nổi tiếng. Họ đạp xe xung quanh khu vườn rộng lớn rồi ngồi xuống tại một cây cổ thụ mà tận hưởng ánh nắng trời tươi mát.

Hai người tay trong tay khiến cho ai ai đi ngang cũng phải ghen tị ngoái nhìn. Baekhyun thì đanh đá, bắt ChanYeol phải cõng cậu đi bộ quanh khắp khu vườn, ChanYeol vừa cõng cậu vừa cười, cười thật hiền thật ngốc, nụ cười làm cậu hạnh phúc.

“ChanYeol à.”

“Hửm?”

“Nếu lúc nào đó mà em hết yêu anh thì sao?”

ChanYeol lặng im đi tiếp, lặng im không trả lời nhưng gương mặt vẫn hé sáng nụ cười tỏa nắng.

“Anh sẽ để em đi.”

“Anh sẽ không yêu em nữa sao?”

“Không phải.”

ChanYeol tiếp tục lặng im, Baekhyun ngã đầu lên tấm lưng rộng lớn mà chờ đợi câu trả lời.

“Anh sẽ yêu em đến khi con tim anh không thể, anh sẽ để em đi vì đó là quyết định của em. Chỉ cần vợ anh hạnh phúc thì anh nơi này cũng vẫn mỉm cười.”

Baekhyun phía sau dụi vào hõm cổ ChanYeol thì thầm, “Có cần phải thảm vậy đâu. Em chỉ là hỏi chơi thôi mà.”

ChanYeol cười nhẹ, tiếp tục cõng thân hình nhỏ bé kia đi khắp khu vườn lãng mạn, ánh nắng chói chan của mặt trời được những tán cây to che lấy, một người cõng một người, cả hai cười hạnh phúc.

Baekhyun từ trên lưng ChanYeol mà nhảy xuống, lấy trong balo ra một cái máy polaroid nhỏ, “Chúng ta chụp hình kỉ niệm nào.”

Cả hai chụp rất rất nhiều tấm polaroid, có một tấm ảnh Baekhyun tựa cằm lên vai ChanYeol mỉm cười, cả hai cười hạnh phúc nhìn tấm ảnh rồi Baekhyun lia chia viết lên đó dòng chữ “Park ChanYeol là nô thê của Byun Baekhyun suốt đời.” sau đó cười ti hí ném nó vào mặt ChanYeol, “Yah, Byun Baekhyun em muốn chết sao?” Cả hai rượt nhau chạy vòng vòng chiếc cây cổ thụ, Baekhyun ngã nhào lên người ChanYeol, lì lợm ôm chặt anh chẳng muốn leo xuống.

“ChanYeol à, sau này chúng ta sẽ sinh thật nhiều con.”

“Ừ, rồi chúng ta sẽ có một gia đình hạnh phúc.”

“Lúc đó nhất định em sẽ là người mẹ giỏi.”

“Ừ thì vợ anh lúc nào chẳng giỏi.”

…..

Màn đêm tại Paris của ngày thứ hai cũng buông, ChanYeol đứng trong bếp cùng đốn thức ăn lộn xộn mà Baekhyun thì phiền toái cứ như con mèo nhỏ hết ôm đằng sau lại ngồi phẹt xuống chân ChanYeol mà gãi nhột cái chân anh. Nói phiền thì nói vậy thôi chứ ChanYeol vẫn cười hạnh phúc lắm. Nhiều khi Baekhyun thấy ChanYeol cười mà tự hỏi là vì sao chồng mình lại có nụ cười quái lạ như thế. Ừ thì nụ cười đẹp đó, tỏa sáng như ánh ban mai nhưng mà trông nó ngốc nghếch đến đau lòng, mỗi lần phấn khích thì cứ nhìn như đang khóc. Baekhyun băn khoăn rất nhiều thứ nhưng lại không hỏi, vì cậu biết hiện giờ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của họ mà.

ChanYeol tháo tạp giề ra rồi dọn thức ăn lên cái bàn nhỏ. Baekhyun cầm đũa ngồi trên bàn chí chóe gõ gõ, cậu nhìn ChanYeol rồi vô cớ bật cười, “Hế hế” ChanYeol cũng hiểu rõ tính tình kì lạ của Baekhyun nên không nói gì mà chỉ khẽ sờ nhẹ má cậu rồi cả hai cùng ngồi ăn cơm. Dù rằng trong căn chung cư không có nhạc nhưng mà cả hai vẫn cảm nhận được một bản tình ca nhẹ nhàng ấm áp.

~

ChanYeol với Baekhyun ôm nhau trên chiếc giường êm ái, Baekhyun vẫn cứ ngọ nguậy trong lòng ChanYeol, “ChanYeol, em thấy lạnh.” Baekhyun ngước đôi mắt nhỏ lên nhìn ChanYeol, bàn tay cậu ủ trong cơ ngực ChanYeol cũng bắt đầu run rẩy. ChanYeol với tay tắt điều hòa thì mồ hôi trên người anh lại bắt đầu nhễ nhãi. Baekhyun sợ lạnh, nhưng ChanYeol không chịu được nóng, khi ngủ lại còn phải ủ ấm cho Baekhyun, quả là cưng chiều người kia hết mực.

“Anh nóng lắm hả?”

“Không, em cứ ngủ đi!”

“Thôi buông em ra đi.”

“Để đến sáng mai em lại sụt sịt mũi à?”

Cứ thế, vòng tay ChanYeol cứ siết chặt thật chặt Baekhyun, cậu thì sợ anh nóng nên cứ cố sức đẩy ra, nhưng mà không được. Nhìn lại thì thấy ChanYeol nhắm mắt rồi nên cậu cũng để mặt cho chồng ôm. Cảm giác hạnh phúc nó cứ lâng lâng trong người, quả là trên đời này chẳng ai hạnh phúc bằng Byun Baekhyun.

Đêm thứ hai của tuần trăng hạnh phúc.

…..

“ChanYeol AAAAAAAAAAAA!!!”

Từ trên cầu thang ChanYeol phi như bay xuống, ngày thứ ba rồi mà buổi sáng của anh vẫn bị con người hậu đậu đáng yêu kia quấy rầy.

Chỉ một con gián thôi mà, cầm cái gì đó ném nó là được…

ChanYeol vớ lấy cái chổi quét nó ra ngoài, “Em phá đám anh thật đấy.”

“Chỉ là do em sợ mà. Nhìn nó kinh dị gớm.”

“Ít ra em cũng nên cầm chổi đập nó chứ đừng hét như thế. Nhưng sáng sớm không ngủ tí nữa lại mò vào bếp làm gì?”

“Thì em làm trứng rán.”

Baekhyun nhướng nhướng mày rồi chỉ tay vào cái chảo không mấy đẹp lắm.

“Thôi để anh đi rửa mặt rồi làm cho.”

“Uầy, chê à?”

“Không phải chê, nhìn vào là biết ăn không được rồi còn đâu mà chê với khen.”

ChanYeol cười như được mùa ung dung bước lên phòng.

“Ơ hay…”

Lát sau ChanYeol bước xuống đã thấy một không khí quá là đáng sợ phát ra từ người Byun Baekhyun đang bốc lửa trên bàn ăn.

“Em muốn ăn gì?”

“…”

“Cà ri?”

“…”

ChanYeol thở dài mỉm cười rồi đến bên Baekhyun, ôm cậu từ phía sau nhưng lại bị hất hủi không thương tiếc, “Xê ra.”

“Hôm nay là ngày thứ 3 đấy.”

“…”

“Em dỗi à?”

“…”

“Ê mèo nhỏ.”

ChanYeol nghe thấy tiếng khịt mũi của Baekhyun nhỏ xíu, xoay người cậu lại thì mới biết là cậu đang khóc.

“Ê mèo ngốc, khóc cái gì?”

“Đồ to xác bắt nạt người ta.”

“Anh có làm gì em đâu.”

“Em chỉ muốn nấu ăn giúp anh thôi mà nỡ nói thế đó rồi bảo không có gì.”

“Ừ thì rõ ràng nhìn vào đã thấy là ăn không được mà.”

Baekhyun ngước mắt giận dỗi nhìn ChanYeol rồi đấm vào bụng anh một cái, “Ừ thì ăn không được, tôi biết tôi hậu đậu rồi.”

Baekhyun giãy giụa rời khỏi bàn tay ChanYeol nhưng mà bị anh giữ chặt đến nghẹt thở, “Anh chẳng cần em phải đảm đan gì cả, cứ ngốc ngốc như thế có phải hay hơn.”

ChanYeol ôm thật chặt Baekhyun vào lòng, hôn lên mái đầu nâu hết sức yêu thương.

“…”

“Baekhyun là vợ anh, là con mèo ngốc đáng yêu.”

“Em không ngốc.”

Baekhyun khịt mũi rồi vùi mặt vào ngực ChanYeol, “Ấm…”

ChanYeol cũng cười rồi hai người đứng đó ôm nhau ít nhiều gì cũng gần 15 phút à nha.

~

Cả hai hôm nay sẽ cùng dạo phố đó nheee. Đi khắp các con phố ngắn dài ở Paris, chụp lại biết bao nhiêu là kỉ niệm đẹp. Rồi trưa đến lại ghé vào một nhà hàng Pháp nghỉ ngơi, sau đó họ đến Khải Hoàn Môn, Baekhyun như một đứa trẻ tung tăng chạy nhảy khắp nơi, “Hay chúng ta đến đền thờ Trái tim cực thánh đi. Em nghe nói có rất nhiều người đến đó cầu nguyện.”

“Ừ, nếu em thích thì chúng ta ghé đến đó rồi về.”

Baekhyun nhìn chằm chằm vào ChanYeol trong khi thì anh đang cười hết sức ngốc.

“Sao nhìn anh? Trông em lúc này chẳng khác một tên biến thái.”

“Từ nhỏ rồi anh. Máu biến thái nó ngấm tới não rồi.”

Baekhyun ung dung bước đi ra khỏi đền thờ, tay cầm máy ảnh chí chóe chụp lại mọi thứ xung quanh trong khi ChanYeol đơ lưỡi chả biết nói cái gì cho cam.

~

“Hồi nãy lúc chúng ta dạo phố em có mua cái này nè.”

Baekhyun lấy ra một cái đĩa, là phim kinh dị…

“Không phải em sợ mấy thứ này sao?”

“Em thấy người bán hàng bảo phim rất hay, dù sao cũng có anh nên em chắc sẽ không sợ.”

“Tối nay có mót anh không dẫn đi đâu nhé.”

ChanYeol cười như dại trước mặt Baekhyun, cậu tức đến đỏ tai đỏ mặt đạp một phát vào bụng ChanYeol.

Chiếc đĩa vừa đưa vào thì mở đầu phim là một đoạn hướng dẫn trò chơi linh hồn. Baekhyun quặp chặt tay ChanYeol, leo lên người anh mà dúi dúi nữa mặt vào cổ rồi run run căng mắt xem. Bắt đầu ngay sau đó là những tiếng hét ngoạn mục, những tiếng hét tận trời xanh của Byun Baekhyun và những tiếng hét rợn người trong cái volume được mở max. ChanYeol tắt đĩa, nhìn con mèo nhỏ run rẩy trong cơ thể mà không khỏi sung sướng, “Nhát thế lần sau đừng có liều mạng xem phim ma.”

“Dắt em đi…”

“Anh đã bảo tối nay có mót là anh không dắt đi đâu mà. Cứ ra quần đi rồi sáng mai tự giặt.”

“Không đùa đâu đó.”

“Thôi đi lên lẹ đi.”

“Ứ ư ~~~…”

Baekhyun mếu máo chạy tọt lên phòng cùng ChanYeol trong khi thì cả ngày hôm nay ChanYeol cứ cười như dại, cười tới cái quai hàm nó cũng lệch một bên, cái mồm nó cũng rộng thêm.

“Đừng có cười nữa.”

“Không cười chịu không nổi.”

ChanYeol lăn đùng ra sàn vỗ đùi bép bép mà cười khiến Baekhyun mặt mày còn đỏ hơn cà chua chín.

“Có tin em giết anh không.”

“Giết anh rồi em ở với ai?”

“Ở một mình lấy chồng mới.”

Baekhyun nghênh ngang đá ChanYeol một cái rồi lăn lăn lên giường cuộn tròn chăn lại, “Đi ngủ ~”

ChanYeol cũng leo lên giường, ôm sát Baekhyun vào lòng, vỗ vỗ, “Ngủ ngon, mèo nhỏ.”

Ngày thứ ba ân ái tuần trăng.

…..

7 ngày của tuần trăng cuối cùng cũng qua, ngày cuối của tuần ChanYeol vẫn còn hành hạ Baekhyun đến thừa sống thiếu chết. Cả hai mệt mỏi uễ oải ngồi trên máy bay gục lên gục xuống, đêm qua chắc quyết liệt lắm.

Trở về căn nhà ấm áp ở Seoul, điều đầu tiên Baekhyun nói với ChanYeol là “Anh lo sơn tím nhà cho em đi nhé.”

“Dường như em thích hành hạ anh lắm thì phải.”

“Tất nhiên, anh là nô thê mà.”

“Hờ, giỏi nhờ.”

“Tất nhiên.”

Baekhyun ung dung vào phòng nằm lăn ra ngủ mặt cho Paek ChanYeol phải khổ sở dưới nắng với cái căn nhà không-mấy-bé-nhỏ cần được sơn.

“Ờ thì em cứ tận hưởng đi rồi xem tối nay có chuyện gì.”

ChanYeol hậm hực cầm cái cọ quẹt qua quẹt lại. Lúc đó có một cậu trai bước tới, dáng người cũng cao to xán lạng không kém gì ChanYeol và đối với anh, hắn cũng chẳng mấy xa lạ.

“Chào anh, đã lâu không gặp.”

“Chào cậu, JongIn. Hôm nay cậu đến đây hẳn là có chuyện gì đó.”

“Vâng, em chỉ muốn gặp Baekhyun.”

ChanYeol không cười mà chăm chú vào việc sơn vẽ, đáy mắt anh không vui cho lắm, “Cậu vào nhà, trong phòng đó.” Dù là không thích Kim JongIn nhưng cũng không thể cấm tên nhóc đó đến thăm Baekhyun, dù sao hắn cũng là tình đầu của cậu.

“Chào, đã lâu không gặp.”

“JongIn.”

Baekhyun ngồi bật dậy, cậu hoàn toàn ngạc nhiên khi Kim JongIn xuất hiện.

“Ừ, là anh.”

“Anh tới đây làm gì?”

“Thăm em.”

“Thăm tôi?”

“Ừ.”

“Tôi thì có bệnh hoạn gì để anh thăm.”

“Chỉ là anh cảm thấy nhớ.”

“Xin lỗi nhưng tôi và ChanYeol đã nên nghĩa vợ chồng, anh nhớ tôi để làm gì?”

“Anh không phải là không biết nên em không cần phải nói ra điều đó.”

“Thế thì anh nhớ tôi làm gì?”

“Có thể là chưa thể quên.”

JongIn mỉm cười, nụ cười ung dung cùng đôi mắt híp lại trông hảo đáng yêu.

“Dù sao chúng ta cũng kết thúc hơn 3 năm rồi.”

“Nhưng anh và em đâu muốn điều này, đúng chứ?”

“Anh về đi.”

“Em nỡ?”

“Nay bình rơi trâm gãy rồi thì còn gì để nhau lưu luyến?”

“Em không thể chối bỏ rằng em vẫn yêu anh.”

JongIn đứng dậy, quay người bước đi trong khi nụ cười trên môi còn lóe sáng, “Gặp lại em sau.”

“JongIn…”

Tiếng Baekhyun vang lên làm JongIn khựng lại.

“Nếu đã kết thúc thì nên chôn vùi nó vào quá khứ chứ? Dù tôi biết mình vẫn còn yêu anh nhưng hiện tại con tim tôi nằm ở nơi của ChanYeol, người tôi đã lựa chọn sẽ chung sống suốt quãng đời còn lại.”

JongIn cười cay đắng nhưng không ngoái đầu, “Anh biết sẽ có lúc ý nghĩ đó trong em bị dập tắt.” Lời nói của JongIn khác nào đang thách thức tính nhẫn nại của Baekhyun chứ.

JongIn cũng rời đi, nhưng mà nếu có ai đó để ý kĩ sẽ thấy có bóng dáng một con người cô liêu nép vào cạnh cửa lắng nghe từng câu nói của hai người kia, nước mắt từ đôi mắt hay cười cũng theo con tim mà chảy nước. Chỉ ước một điều, chỉ ước duy nhất một điều là đừng để câu hỏi “bất giác” lúc trước của Baekhyun trở thành hiện thực.

9 thoughts on “[Shortfic] [ChanBaek] Chap 1 – Cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ chỉ cười như một “thằng ngốc”.

  1. hoan hô SE,SE muôn năm,đã rơi nc mắt là pải khóc một thể,thế mới khoái chị Cầm há.E hổg pải ChanBaek sịp pờ đâu(chị biết đó) cơ màđọc văn chị vẫn quắn quéo uốn oéo ứ thể chịu đc,e hóg đấy nhá.

  2. Chap 1 chưa rút ra kết luận nhiều
    nhưng cơ bản thấy có vẻ hấp dẫn đấy nhóc
    văn phong vẫn vậy mang nét riêng của em <3
    hy vọng sẽ có một cái kết hoàn hả :)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s